Iqaluit là thủ phủ của tỉnh bang Nunavut của Canada, nằm ở phía đông nam của đảo Baffin, khoảng 300 km về phía nam của Vòng Bắc Cực, gần cửa sông Sylvia Grinnell, trong vịnh Frobisher. Nơi đây có cộng đồng Inuit lớn nhất, là dân bản địa của các bờ biển châu Mỹ, phân bố từ Groenlandia đến Alaska. Cộng đồng này cũng có mặt ở châu Á, cuối bán đảo Chukchi, ở Siberia.

Trước đó, Iqaluit là một khu vực dân cư nhỏ, gần như vô danh ở phía Bắc Canada, với mức tăng trưởng dân số và cả kinh tế ít ỏi. Nguyên nhân được cho là vì thành phố có vị trí cô lập và phụ thuộc vào hàng hóa bên ngoài khu vực nên đắt đỏ.

Thành phố Iqaluit có khí hậu vùng cực, được dòng nước lạnh sâu của hải lưu Labrador ngay vào khơi đảo Baffin ảnh hưởng trực tiếp, điều này làm khí hậu Iqaluit lạnh lẽo quanh năm, dù nó nằm xa ngoài vòng bắc cực.

qcDJAH4puAeu2ASDTa8Vbc1 ik4btS5ymKlihIEX EykrT YLfCkMlPxRcfkJV Ckdo J3lAudbXPIGqp7zsp95sJ0MCOkAhX64vt4YLvzfptbU lvHzEJ8EGLU5

Ý nghĩa tên gọi Iqaluit

Iqaluit là một địa điểm đánh bắt cá truyền thống của người Inuit, Paleo-Eskimo (văn hóa Dorset) và Thule trong hàng nghìn năm. Ý nghĩa tên Iqaluit xuất phát từ tiếng Inuktitut Iqaluit, có nghĩa là nơi có nhiều cá.

Lịch sử hình thành tỉnh bang Nunavut

Việc thành lập tỉnh bang Nunavut vào năm 1999 (khu vực này trước đây là một phần của Lãnh thổ Tây Bắc) đại diện cho sự thay đổi lớn đầu tiên đối với bản đồ chính trị của Canada kể từ khi sáp nhập Newfoundland vào Liên bang năm 1949.

Ngoài việc thay đổi ranh giới chính trị nội bộ của Canada, sự hình thành của Nunavut đại diện cho thời điểm có ý nghĩa chính trị lớn, thông qua hoạt động chính trị và các cuộc đàm phán dài hạn, một nhóm bản địa nhỏ, bị thiệt thòi đã vượt qua nhiều trở ngại để thành lập chính phủ kiểm soát trong tỉnh bang Canada, từ đó giành quyền kiểm soát đất đai, tài nguyên và tương lai của họ.

Do đó, việc tạo ra Nunavut thể hiện một thời điểm mang tính bước ngoặt trong quá trình phát triển của Canada và một bước phát triển quan trọng trong lịch sử của các dân tộc bản địa trên toàn thế giới.

8hWWHKy2YrxvTWwrFZ2HHIHkapEB1LnxXg1b58vOncnIp6dGkz2mZXw8J1QIamPJjOW9sh5hFfx7F NRjgNiFngIeTxYhNYaaffexJOZo1xs0MkiGdDoxbeXdj4hbD 6enMpN5Ziuqw7KtZiLcjgT5Y

Lịch sử hình thành thành phố Iqaluit

Vào năm 1800, hoạt động săn bắt cá voi đã đưa con người đến định cư tại đây. Năm 1942, Không quân Hoa Kỳ đã chọn khu vực này làm nơi đặt căn cứ không quân lớn.

Vào năm 1950, vịnh Frobisher – tên gọi của khu định cư từ năm 1955 đến năm 1987 – được đặt theo tên của Martin Frobisher, một người Anh, người tìm ra con đường Tây Bắc, trở thành trung tâm của trạm Cảnh báo sớm từ xa. Một dự án quy tụ hàng trăm người đến khu vực này. Vào năm 1957, ở đây dân số có khoảng 1.200 người, trong đó có 489 người Inuit. Năm 1963, khi Không quân Mỹ rời đi, vịnh Frobisher trở thành trung tâm hành chính, thông tin liên lạc và vận tải của chính phủ Canada cho vùng Đông Bắc Cực.

Sau khi các Lãnh thổ Tây Bắc phân chia thành hai lãnh thổ riêng biệt, vào ngày 01/4/1999, Iqaluit trở thành thủ phủ của tỉnh bang Nunavut và trở thành thành phố vào năm 2001. Tại Iqaluit, có trụ sở của chính phủ lãnh thổ, Hội đồng lập pháp của Nunavut, có kiến trúc được lấy cảm hứng từ lều tuyết và truyền thống của người Inuit. Ngoài ra còn có Bảo tàng Nunatta Sunakkutaangit, nơi trưng bày các công cụ, quần áo và đồ thủ công truyền thống của người Inuit và “con đường không định hướng” nổi tiếng, chạy dọc theo các hồ, những ngọn đồi và lãnh nguyên trập trùng và không dẫn đến đâu cả.

Các điểm tham khảo cho các Kitô hữu ở Iqaluit là giáo xứ Công giáo của Đức Mẹ Mông Triệu và nhà thờ Anh giáo thánh Giuda. Cộng đồng lớn nhất ở phía đông Bắc Cực của Canada sống trong một khí hậu cực kỳ khắc nghiệt: nhiệt độ trung bình trong những tháng mùa đông là khoảng – 25 độ C, với mức thấp thường có thể xuống – 40 độ. Do lớp đất dưới lòng đất đóng băng vĩnh viễn và gió mạnh, không có cây nào có chiều cao vượt quá 20 cm.

O79uw9tZKBGBhgq0WBGExqq5NzAFAGQjg2vrc5GNb9tRpDrHoIupMSDAtzosOFQeLENb9npcP1CXi1HZJx3bKPFxEp2KiKjUtl3D3K4JaZW

Từ “Vịnh Frobisher” thành “Iqaluit”

Vào ngày 1 tháng 1 năm 1987, tên của đô thị được đổi từ “Vịnh Frobisher” thành “Iqaluit” – phù hợp với cách sử dụng chính thức với tên mà người Inuit luôn sử dụng. (Nhiều tài liệu đã gọi Iqaluit là Vịnh Frobisher trong vài năm sau năm 1987). Trong hội nghị toàn thể thủ đô Nunavut năm 1995, được tổ chức vào ngày 11 tháng 12, cư dân của nơi này đã chọn Iqaluit để làm thủ phủ trong tương lai. Vào ngày 19 tháng 4 năm 2001, Iqaluit được chỉ định là một thành phố.

Các mốc thời gian nổi bật

  • Năm 1576 – Người Anh Martin Frobisher đi thuyền đến Vịnh Frobisher với tin rằng mình đã tìm thấy con đường đi về phía Tây đến Trung Quốc. Ông đã tổ chức buổi lễ nhà thờ Anh giáo đầu tiên ở Bắc Mỹ tại đây. 
  • Năm 1861 – Charles Francis Hall, người Mỹ, cắm trại tại Sông Sylvia Grinnell và khám phá vùng nước của Koojesse Inlet, mà ông đặt tên theo hướng dẫn viên người Inuit của mình. 
  • Năm 1942 – Lực lượng Phòng không Lục quân Hoa Kỳ chọn khu vực này làm nơi đặt căn cứ không quân lớn để hỗ trợ các nỗ lực chiến tranh ở Vương quốc Anh và Châu Âu.
  • Năm 1949 – Công ty Hudson’s Bay chuyển trụ sở giao dịch của mình từ Ward Inlet đến Apex gần đó. 
  • Năm 1955 – Vịnh Frobisher trở thành trung tâm cho các hoạt động xây dựng Tuyến DEW của Hoa Kỳ/Canada. 
  • Năm 1963 – Quân đội Hoa Kỳ xuất quân, dẫn đến một số mất mát về dân số. 
  • Năm 1964 – Hội đồng cộng đồng đầu tiên được thành lập, dân số của Vịnh Frobisher là 900 người. 
  • Năm 1970 – Vịnh Frobisher chính thức được công nhận là một khu định cư. 
  • Năm 1976 – Inuit trình đề xuất về Lãnh thổ Nunavut riêng biệt cho chính phủ Liên bang. 
  • Năm 1979 – Thị trưởng đầu tiên được bầu, Bryan Pearson. 
  • Năm 1987 – Vịnh Frobisher được đổi tên thành Iqaluit, tên Inuktitut ban đầu của nó có nghĩa là “nơi có (nhiều) cá”. 
  • Năm 1995 – Cư dân Nunavut chọn Iqaluit làm thủ phủ của lãnh thổ mới 
  • Ngày 1 tháng 4 năm 1999 – Lãnh thổ Nunavut được thành lập. 
  • Ngày 19 tháng 4 năm 2001 – Iqaluit được công nhận là một thành phố. 
  • Ngày 29 tháng 7 năm 2022 – Giáo hoàng Phanxicô dự kiến ​​sẽ đến thăm Iqaluit để gặp gỡ một nhóm cựu học sinh trường nội trú trong chuyến thăm tông đồ đền tội của ngài tới Canada. Ông là Giáo hoàng đầu tiên đến thăm Nunavut.