Lịch sử St. John’s

LICH SU 2

St. John’s là thủ phủ và thành phố lớn nhất của tỉnh bang Newfoundland and Labrador của Canada, nằm ở mũi phía đông của  bán đảo Avalon trên đảo Newfoundland. Thành phố có một lịch sử phong phú, từng đóng một vai trò trong Chiến tranh 7 năm, Chiến tranh cách mạng Hoa Kỳ và Chiến tranh năm 1812. Lịch sử và văn hóa của khu vực này đã khiến nó trở thành một địa điểm tham quan du lịch nổi tiếng ở Canada. 

Lịch sử sơ khai (1500 – 1799) 

St. John’s từng là nơi sinh sống của các ngư dân vào đầu những năm 1500. Sebastian Cabot tuyên bố bằng một văn bản Latinh viết tay trong bản đồ gốc năm 1545 của ông rằng St. John’s đã có khi ông và cha ông, nhà thám hiểm người Venice John Cabot trở thành những người châu Âu đầu tiên đi thuyền vào bến cảng này vào sáng ngày 24 tháng 6 năm 1494. 

Ghi chép sớm nhất về vị trí của St.John’s xuất hiện trên bản đồ Bồ Đào Nha do Pedro Reinel thực hiện vào năm 1519. Khi thủy thủ người Anh John Rut đến thăm St. John’s vào năm 1527, ông đã tìm thấy các tàu của Norman, Breton và Bồ Đào Nha trong bến cảng. Vào ngày 3 tháng 8 năm 1527, Rut viết một lá thư cho Vua Henry về những phát hiện mới của mình trong chuyến hành trình đến Bắc Mỹ. Theo nhiều nguồn thông tin, đây được xem là bức thư đầu tiên được gửi từ Bắc Mỹ. 

Text

Description automatically generated with medium confidence

Trong thế kỷ 17, St. John là khu định cư lớn nhất của khu vực Newfoundland khi các sĩ quan hải quân Anh bắt đầu thực hiện các cuộc điều tra dân số vào khoảng năm 1675. Dân số tăng vào mùa hè với sự xuất hiện trở lại của các ngư dân. 

Người Pháp tấn công St. John’s lần nữa vào năm 1705 và chiếm nó vào năm 1708. Trận chiến cuối cùng của Chiến tranh 7 năm ở Bắc Mỹ diễn ra vào năm 1762, tại St. John’s. Vào cuối những năm 1700, Pháo đài Amherst và Pháo đài Waldegrave được xây dựng để bảo vệ lối vào bến cảng. 

Lịch sử hiện đại (1800 – nay) 

Cuộc nổi dậy của người Ireland thống nhất bắt đầu với tin đồn vào tháng 4 năm 1800 rằng có tới 400 người đàn ông đã tuyên thệ bí mật với Hiệp hội những người Ireland thống nhất và nổi dậy chống lại quân đội Anh. 

Thế kỷ 18 đã chứng kiến ​​những thay đổi lớn ở Newfoundland, điển hình là sự gia tăng về dân số, sự thành lập của chính phủ, thành lập nhà thờ, tăng cường quan hệ thương mại với Bắc Mỹ. Mặc dù St. John’s chủ yếu là một trạm đánh cá nhưng nó cũng là một đồn trú, một trung tâm của chính phủ và là trung tâm thương mại. St. John’s từng là căn cứ hải quân trong Chiến tranh Cách mạng Hoa Kỳ và Chiến tranh năm 1812. 

Guglielmo Marconi nhận được tín hiệu không dây xuyên Đại Tây Dương đầu tiên ở St. John’s vào ngày 12 tháng 12 năm 1901 từ trạm không dây của ông ở Poldhu, Cornwall. St. John’s là điểm khởi đầu cho chuyến bay xuyên Đại Tây Dương không dừng đầu tiên do Alcock và Brown thực hiện trên một chiếc máy bay ném bom Vickers Vimy IV vào tháng 06 năm 1919, khởi hành từ Cánh đồng Lester ở St. John’s và kết thúc ở Clifden, Connemara, Ireland. 

A picture containing outdoor, mountain, railroad

Description automatically generated

Trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, bến cảng hỗ trợ các tàu Hải quân Hoàng gia Canada. Một địa điểm căn cứ Không quân của Quân đội Hoa Kỳ – Fort Pepperrell, được thành lập như một phần của thỏa thuận “Cho thuê” các tàu giữa Vương quốc Anh và Hoa Kỳ. Căn cứ bao gồm một số pháo phòng thủ bờ biển do Hoa Kỳ điều khiển, và một dàn pháo binh M1888 của Lend-Lease do Canada điều khiển ở Fort Cape Spear. Căn cứ được chuyển giao cho Canada kiểm soát vào năm 1960 và bây giờ được gọi là CFS St. John’s. Vụ cháy Nhà trọ của Hiệp sĩ Columbus vào tháng 12 năm 1942 đã khiến 99 sinh mạng quân nhân và dân sự bị thiệt mạng.  

Thủ phủ St. John’s và toàn bộ tỉnh bang đã bị ảnh hưởng nặng nề trong những năm 1990 bởi sự sụp đổ của ngành đánh bắt cá tuyết ở phía bắc, vốn là động lực của nền kinh tế tỉnh bang trong hàng trăm năm. Sau một thập kỷ tỷ lệ thất nghiệp tăng cao và dân số giảm, việc thành phố gần các mỏ dầu Hibernia, Terra Nova và White Rose đã dẫn đến sự bùng nổ kinh tế thúc đẩy tăng trưởng dân số và phát triển thương mại. Kết quả khu vực St. John’s hiện chiếm khoảng một nửa sản lượng kinh tế của tỉnh bang. 

St.John’s đã bị phá hủy bởi các trận hỏa hoạn lớn vào các năm 1816, 1817, 1819, 1846 và 1892. Một phần lớn của thành phố bị phá hủy sau mỗi trận hoả hoạn. Nổi tiếng nhất là trận Đại hỏa hoạn năm 1892, được nhớ đến như một thảm họa tồi tệ nhất từng xảy ra với thành phố. 

Có hai trận hỏa hoạn trên toàn thành phố vào năm 1817 được gọi chung là “Trận hỏa hoạn lớn năm 1817”. Sau đó trận hỏa hoạn vào năm 1819 đã thiêu rụi 120 ngôi nhà. 

Trận hỏa hoạn lớn cuối cùng trong thế kỷ 19 bắt đầu vào chiều ngày 8 tháng 7 năm 1892 trên đỉnh Carter’s Hill trên đường Freshwater. Nhận định ban đầu, vụ cháy không gây hoảng loạn trên diện rộng, tuy nhiên, một loạt các sự cố thảm khốc đã khiến ngọn lửa lan rộng và nuốt chửng hầu như toàn bộ khu vực cuối phía đông của thành phố, bao gồm cả phần lớn khu thương mại trước khi được dập tắt hoàn toàn.