Lịch sử Vancouver

e

Vancouver, thành phố lớn nằm ở phía tây nam tỉnh bang British Columbia, Canada. Đây là trung tâm đô thị lớn của miền tây Canada và là nơi tập trung của một trong những vùng đô thị đông dân nhất của đất nước. Vancouver nằm giữa Burrard Inlet (một nhánh của eo biển Georgia) ở phía bắc và đồng bằng sông Fraser ở phía nam, đối diện với Đảo Vancouver. Thành phố nằm ngay phía bắc của tiểu bang Washington của Hoa Kỳ. Nơi này có một bến cảng tự nhiên tuyệt đẹp hướng ra phía biển và núi.

Các tài liệu khảo cổ cho thấy rằng thổ dân đã sống ở khu vực “Vancouver” từ 8.000 đến 10.000 năm trước. Thành phố này nằm trong các lãnh thổ truyền thống và sơ khai của các dân tộc Squamish, Musqueam và Tsleil-Waututh (Burrard) thuộc nhóm Coast Salish. Họ có các làng ở nhiều vùng khác nhau của Vancouver ngày nay, chẳng hạn như công viên Stanley, lạch False, Kitsilano, Point Grey và gần cửa sông Fraser. 

Thành phố Vancouver được thành lập vào ngày 06/04/1886, cùng năm mà chuyến tàu xuyên lục địa đầu tiên đến đây. Nền kinh tế của Vancouver thời kỳ đầu bị chi phối bởi các công ty lớn như CPR, đã thúc đẩy hoạt động kinh tế và dẫn đến sự phát triển nhanh chóng của thành phố mới, trên thực tế, CPR là chủ sở hữu bất động sản chính và phát triển mảng nhà ở trong thành phố.

Lịch sử lâu đời tỉnh bang Vancouver

aPm4jRHDYSZOhzSJ0d70oCQtXGVYyfq Yg0hMLjvPRVKqZGdiUEtJ64ekWAr2 NzObbauPz6viW5he7 ggc pppBNfK9RvAZelYEqE3ZbhPK PmBKcRhTsBMJA0qGQR5wI6m7SSb06H7CvGGtsOPWp4

Khu vực này từ lâu đã là nơi sinh sống của một số dân tộc Mỹ bản địa (First Nations) khi một trạm buôn bán Langley, được thành lập bởi Hudson’s Bay Company vào năm 1827 gần cửa sông Fraser. Rất ít người gốc Âu sống ở khu vực này cho đến cuối những năm 1850, khi thị trấn New Westminster (bây giờ là một vùng ngoại ô của Vancouver) được thành lập gần địa điểm của pháo đài ban đầu (vào năm 1839, chính pháo đài đã được di dời xa hơn một chút về phía thượng lưu). 

Hàng ngàn thợ mỏ, chủ yếu đến từ California đến khu vực này vào những năm 1860, bị thu hút bởi cơn sốt vàng ở dãy Cariboo ở phía đông bắc. Bên cạnh người Scotland, những người có ảnh hưởng rất lớn trong những năm đầu của Vancouver, người Mỹ cũng có tác động đáng kể đến thành phố. 

Gj0y7m HTBlfLwMWTX9CvcKRXEzQGZvgwvHuMwGomWi 4dKF2eLYSNn9UyxVR9MjV5c9k5UoUbb2

Các di tích khảo cổ học cho biết về sự hiện diện của người nguyên trú tại khu vực Vancouver từ 8.000 đến 10.000 năm trước. Thành phố nằm tại các lãnh thổ xưa kia thuộc các dân tộc Squamish, Musqueam, và Tseil-Waututh (Burrard) thuộc nhóm Salish Duyên hải. Họ có các làng tại nhiều nơi thuộc Vancouver ngày nay, như Stanley Park, False Creek, Kitsilano, Point Grey và gần cửa sông Fraser.

Năm 1791, sĩ quan Tây Ban Nha José María Narváez trở thành người châu Âu đầu tiên thám hiểm vùng bờ biển của Point Grey và nhiều phần thuộc vịnh Burrard hiện nay, song một tác giả cho rằng thuyền trưởng người Anh Francis Drake có thể đi đến khu vực vào năm 1579. 

Nguồn gốc tên gọi Vancouver 

BkvthOs NA4fRkDmaNy2 lDi6RocMtpRn WBns0FCq2PalNwrgyAJ7BT67 J9ezG nKUxVGW STZPWLPyrxFU0Orw5YgmcI08iipyfM7ftqfTdX9ZT 5PeH40v0gPQeku

Đề nghị đặt tên cho thành phố là Vancouver được đưa ra bởi một người Mỹ, William Van Horne, chủ tịch của Đường sắt Thái Bình Dương Canada. Và thị trưởng được bầu thường xuyên nhất của thành phố (9 nhiệm kỳ không liên tiếp từ năm 1919 đến năm 1933), LD Taylor, ban đầu đến từ Hoa Kỳ. Hơn nữa, ngành công nghiệp quan trọng đầu tiên trong khu vực, một xưởng cưa ở Burrard Inlet, thuộc sở hữu của người Mỹ. 

Vancouver ban đầu là một khu định cư xưởng cưa nhỏ, được gọi là Granville vào những năm 1870. Nó được hợp nhất thành một thành phố vào tháng 4 năm 1886 (ngay trước khi nó trở thành ga cuối phía tây của tuyến đường sắt xuyên Canada đầu tiên, Canada Thái Bình Dương) và được đổi tên để vinh danh nhà hàng hải người Anh George Vancouver, thuộc Hải quân Hoàng gia Anh, người đã khám phá và khảo sát bờ biển vào năm 1792.

Nhà thám hiểm và thương nhân Công ty Tây Bắc Simon Fraser và thủy thủ đoàn của ông trở thành những người châu Âu đầu tiên được biết đến là đặt chân lên địa điểm là thành phố hiện nay. Năm 1808, họ du hành từ phía đông, xuôi dòng sông Fraser, có lẽ đi xa đến Point Grey.

Một trận hỏa hoạn thảm khốc chỉ 2 tháng sau khi thành lập đã phá hủy thành phố trong vòng chưa đầy 1 giờ. Tuy nhiên, thành phố đã phục hồi để trở thành một cảng thịnh vượng, nhờ việc mở rộng kênh đào Panama (1914), nơi làm cho việc xuất khẩu ngũ cốc và gỗ từ Vancouver đến bờ biển phía đông của Hoa Kỳ và châu Âu trở nên khả thi về mặt kinh tế. Năm 1929, 2 vùng ngoại ô lớn ở phía nam, Point Grey và Nam Vancouver, hợp nhất với Vancouver, và khu vực đô thị của nó trở thành vùng đông dân thứ 3 ở Canada. 

Đến những năm 1930, Vancouver là một trong những cảng ven biển Thái Bình Dương lớn của Canada. Sau Thế chiến thứ hai, nó đã phát triển thành trung tâm kinh doanh chính của Canada để giao thương với Châu Á và Vành đai Thái Bình Dương.

T yjmsFYHWVN lyioihdRmMxYrm4 eTsJuP2c1S9ebt3CwqKbmmxNMq1DjINh7J0sJ4t8p4Yqy mr nRu7CvAgF1MeS5CpfSdcOkCYOn uTFsmRoaCjm P6 9RQrTG8DUJDkQqYZLgn Kk0i27ge4Y

Các phong trào nổi bật

Phong trào kiểm soát mua bán đồ uống có cồn

Phong trào nữ quyền lần thứ nhất, cải cách đạo đức và hạn chế rượu cũng là diễn ra trong tiến trình phát triển của Vancouver. Mary Ellen Smith là một nữ giới Vancouver theo chủ nghĩa nữ giới tham chính và cấm rượu, năm 1918 bà trở thành nữ giới đầu tiên được bầu vào một nghị viện tỉnh tại Canada. 

Luật cấm đồ uống có cồn bắt đầu trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và kéo dài cho đến năm 1921, khi đó chính phủ tỉnh bang đã thiết lập quyền kiểm soát đối với mua bán đồ uống có cồn, thực tiễn này vẫn tồn tại đến nay. 

Cấm ma túy

Luật cấm ma túy đầu tiên của Canada xảy ra sau một cuộc điều tra của Bộ trưởng Lao động liên bang đương nhiệm là William Lyon Mackenzie King. William Lyon Mackenzie King được phái đến để điều tra về các tuyên bố thiệt hại sau khi Liên minh Bài Á (AEL) dẫn đầu một vụ náo loạn suốt phố người Hoa và phố người Nhật. 

Hai nguyên đơn là những người sản xuất ma túy, và sau khi điều tra sâu hơn, William Lyon Mackenzie King phát hiện ra các nữ giới da trắng được tường trình là thường lui tới các ổ ma túy, cũng như nam giới Trung Hoa. Một đạo luật liên bang nhanh chóng được thông qua dựa trên các khám phá này, theo đó cấm việc sản xuất, mua bán và nhập khẩu ma túy vì các mục đích phi dược dụng.

Sau khi hợp nhất với Point Grey và Nam Vancouver, ranh giới của thành phố Vancouver giữ nguyên cho đến nay. Không lâu sau, Vancouver trở thành đô thị lớn thứ ba tại Canada. Ngày 1 tháng 1 năm 1929, dân số Vancouver mở rộng là 228.193. Cho đến nay, Vancouver là thành phố đông dân nhất trong tỉnh bang, điều tra dân số năm 2021 ghi nhận 662.248 người trong thành phố, tăng từ 631.486 người vào năm 2016. Khu vực Greater Vancouver có dân số 2,6 triệu người vào năm 2021, trở thành khu vực đô thị lớn thứ ba ở Canada.